Sunday, September 5, 2010

Trang Nhật Ký cuối hè.


Một ngày mới, khi mặt trời gọi nắng lên thì chúng tôi _ những thành viên của gia đình Thiện Sanh lại bắt đầu một cuộc hành trình mới với tinh thần và sứ mệnh mang những niềm vui hay niềm an ủi động viên, sẻ chia và cảm thông đến với những làng quê nghèo, với những con người mà cuộc sống của họ có quá nhiều bất hạnh. Những trang nhật ký lại được viết tiếp...
Quảng Điền, Huế là điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi trong ngày hôm nay. Dọc theo con đường nhỏ gập ghềnh, qua các ngõ hẻm, đến một căn nhà phên nứa nhỏ, đã có rất nhiều người tập trung đến đây. Chúng tôi bắt tay ngay vào công việc của mình, khám, phát thuốc và trao một số tiền nhỏ cho các hoàn cảnh.
Chúng ta vẫn không thể nào kìm nén được lòng mình khi nhìn thấy những người già nua, yếu ớt, mò mẫm trong căn nhà tranh giột nát, người bà mắt đã mờ, tiếng nói run run, không thể bước đi, mắc chứng cao huyết áp ngồi trên chiếc xe bò lót tấm chiếu rách do đứa cháu bị tâm thần dắt đi giữa cái nắng dội trên đỉnh đầu! hình ảnh người đàn ông khuôn mặt méo lệch, không thể nhìn thẳng, không thể nói nên câu, bước từng bước khó khăn…Chúng tôi đã kịp dang tay đỡ lấy anh để anh khỏi ngã, đã kịp đội chiếc nón lá cho bà ngồi lên xe dưới cái nắng, đã trao một ít tiền cho em sinh viên nghèo bước vào năm học, trao một số bộ quần áo cho các em nhỏ, phát một vài viên thuốc cho các cụ già…tuy chúng tôi không thể dang tay để ôm lấy tất cả những mảnh đời, những bất hạnh, nhưng mỗi ngày, chúng tôi làm hết sức mình để có thể xoa dịu bớt, để có thể gửi đến họ những niềm an ủi, động viên chân thành nhất.
Trang nhật ký lại viết thêm những câu chuyện về “người búp bê” bị dị dạng bẩm sinh, chân tay chỉ có da bọc lấy xương, cơ thể là những mảnh xương ghép lại như những nhân vật chỉ có trong hoạt hình, ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, lại thêm những câu chuyện về em bé bị mất một tay do bệnh u máu ác tính bẩm sinh miệng vẫn hát bài “con cò bé bé” trong tiếng vỗ tay và ánh mắt trẻ thơ vẫn sáng long lanh, vô tư như hạt sương ban sớm…em đâu biết rằng cuộc sống ngày sau của em sẽ ra sao với căn bệnh quái ác này…giọt nước mắt lăn dài trên má chúng tôi lúc nào không hay…thương làm sao những búp măng nhỏ…
những số phận quanh ta, nếu không tìm kiếm chúng ta chỉ thấy cuộc sống cứ ngày qua ngày êm đềm, nhưng bức tranh cuộc sống luôn có những gam màu tối, đến những nơi này, gặp những con người này ta mới hiểu hơn, thấm thía hơn, và thôi thúc hơn nữa tình thương yêu con người trong mỗi chúng ta.
Cái nắng gắt giữa trưa đến rát da cũng không làm chùng bước chúng tôi tiếp tục đến địa điểm tiếp theo trong chuyến đi này là Huyện Phong Điền, Huế. Vượt qua gần 30km dưới cái nắng, chúng tôi đến được địa điểm tập trung những hoàn cảnh được hỗ trợ. Khi vào đến đây, nhìn những người nghèo khổ, những nạn nhân chất độc màu da cam, những cụ già và em nhỏ bị dị tật… thật sự làm chúng tôi vô cùng xúc động, quên đi sự mệt mỏi và cái nắng nóng mà tiếp tục công việc, những món tiền nhỏ, những viên thuốc và những bộ quần áo lại được trao đến tay mọi người. Nhìn nét cười trên khuôn mặt họ chúng tôi thấy như có cơn gió thổi mát cả tâm hồn…
Sẽ còn đọng lại trong tôi và tất cả mọi người hình ảnh “người lùn” chỉ cao chưa đầy 1m là nạn nhân chất độc màu da cam, chú bé câm điếc mồ côi với nét hiền ngây ngô trên khuôn mặt…Gam màu tối nếu ta cứ đi thì sẽ thấy nó chiếm một mảng rất lớn trong cuộc sống này, kể có bao giờ hết…
Xin tri ân chân thành đến những tấm lòng đã dang tay rộng mở nâng đỡ những hoàn cảnh nghèo và cả những người không quản khó vẫn trên mọi nẻo đường chuyển tải tình thương yêu, làm người thắp sáng những nơi tối tăm, thắp niềm vui những nơi có nỗi buồn…
Cuối cùng, chúng tôi đã có một bữa cơm chay ấm tình, cùng trò chuyện về một ngày thật ý nghĩa…


Chúng tôi sẽ vẫn đi…và sẽ vẫn thắp sáng…


Sau đây là một số hoàn cảnh nhận được sự giúp đỡ :
1. Đào Xuân Hạ: (50 tuổi) hiện tại sống một mình, chân bị cứng khớp và teo cơ, không đi lại được, chỉ kiếm được vài ngàn đồng một ngày bằng chiếc xe lắc được trao tặng.
2. Đặng Hữu Nam: (32 tuổi) bị chứng tâm thần 13 năm nay, cha mất từ lúc còn trong bụng mẹ, hiện tại đang sống với mẹ, hằng ngày bà mẹ già phải đi giặt áo quần thuê với giá 5000đ/1 thau và quanh quẩn với 2 sào ruộng để kiếm sống và nuôi con. Bà cũng vừa mổ thận nhờ tiền trợ cấp cho hộ nghèo. Hai mẹ con sống trong căn nhà lợp tranh phên tre, vừa bị đánh bay trong cơn bão vừa qua và được lợp lại nhờ anh em bà con.
3. Nguyễn Thị Hằng (18 tuổi) thôn Ô Sa, xã Quảng Vinh, vừa thi đậu vào trường cao đẳng Y Huế trong hoàn cảnh gia đình: bố bị mù do chiến tranh, mẹ thì ốm yếu, mắc chứng đau khớp đi lại khó khăn, người anh trai làm nghề sửa xe đạp với thu nhập thấp. Hằng ngày bên cạnh việc đi học em phải phụ giúp mẹ với 5 sào ruộng.


4. Trần Bé : (40 tuổi) bị dị tật bẩm sinh với khuôn mặt méo lệch, nói rất khó khăn và dáng đi vô cùng khó khăn. Bố bị mù hiện đang ở với anh trai, mẹ đã mất từ lâu. Anh phải ở nhờ tại quán sửa xe của người khác. Bà con cho cái gì thì ăn cái đó, tự nấu, tự ăn, nếu không có gì thì hôm đó anh sẽ nhịn đói.
5. Bà Lê Thị Nà (78 tuổi) chân bị teo cơ, không đi lại được, mắc chứng cao huyết áp và hay đau nhức thân thể, ở với người chồng già. Được người cháu bị tâm thần chở đến nơi bằng chiếc xe bò trong cái nắng gắt.
6. Bà Đỗ Thị Hoa: (60 tuổi) bị tai nạn, teo cơ tay, cơ chân, không đi lại được, con thì đi làm ăn xa ở miền Nam, bà sống nhờ người chồng 67 tuổi với 2 sào ruộng ít ỏi.
7. Nguyễn Điệp: (27 tuổi) bị dị tật bẩm sinh, càng ngày càng trở nên câm, là con trai duy nhất của gia đình, ngoài ra trong nhà còn 2 người em gái, một người bà trên 60 tuổi, người ông trên 70 tuổi với một đôi sào ruộng và vài con heo.
8. Phạm Thị Lý: (12 tuổi) bị bại não bẩm sinh. Trong nhà còn có 4 anh em, đứa học lớp 9, đứa học lớp 4 và đứa học lớp 1 mẫu giáo. 2 vợ chồng chỉ có 3 sào ruộng để nuôi con.
9. Lê Thị Lưu (37 tuổi) Bố mất sớm, chồng vừa chết vì bị điện giật, để lại 3 đứa con và người mẹ già 76 tuổi với 15.000đ thu nhập hằng ngày nhờ việc chằm nón.
10. Trương Thị Quý (34 tuổi): chồng mất để lại 2 đứa con, kiếm được 20.000đ một ngày nhờ may vá ở nhà.
11. Lê Thị Con (70 tuổi): hiện đang sống với một đứa con bị liệt não 35 tuổi, kiếm được 10.000đ một ngày từ việc làm ruộng.
12. Nguyễn Văn Huy (32 tuổi): bị tâm thần nặng, sống nhờ vào người bố đã 60 tuổi và mẹ 55 tuổi với công việc làm nông.


Và còn nhiều, rất nhiều hoàn cảnh khác nhận được sự giúp đỡ trong ngày hôm nay.
Thu Hằng.

No comments: